NGÀI CỐ THÂN MẾN! - Chương 487 CHỈ TRONG TÍCH TẮC, HẮN ĐÃ XUẤT HIỆN SOI SÁNG KHUNG TRỜI CỦA CÔ Cố Hạo Đình chợt thắt lòng: “Em có bị thương không?” Hoắc Vi Vũ phớt lờ sự quan tâm của Cố Hạo Đình: “Tôi hỏi anh, có phải anh hủy quyết định đầu tư của Cố Thị với Công ty Giải trí Kình Thiên không?” “Ngụy Tịch Phàm đáng bị trừng phạt.” Cố Hạo Đình không phủ định. “Không chỉ hủy đầu tư, anh còn ngăn các nhà đầu tư khác, khiến giới điện ảnh truyền hình quay lưng với Kình Thiên, ngay cả dự án phim đang quay cũng bị ngưng lại. Không phải anh nhắm vào Kình Thiên mà là muốn hại chết tôi đúng không?” Hoắc Vi Vũ nói đầy kích động. Cố Hạo Đình nghe ra cảm xúc khác thường của Hoắc Vi Vũ, ngừng một lúc mới hỏi: “Em làm sao thế?” “Tôi làm sao à? Chỉ có tôi biết người quay đoạn video đó là Lý Nghiên Hiền, anh dồn bà ta vào đường cùng như thế, đương nhiên bà ta sẽ nghĩ tôi bán đứng bà ta. Có phải tôi chết rồi anh mới cam tâm không!” Hoắc Vi Vũ cố tình gây sự. Cố Hạo Đình ở đầu dây bên kia im lặng chốc lát. “Chúng ta chia tay đi, tôi không cần một người bạn trai dồn tôi vào chỗ chết.” Hoắc Vi Vũ nói rất dứt khoát. Cô còn chưa kịp tắt máy, Cố Hạo Đình đã cúp trước. Hoắc Vi Vũ ngã phịch xuống ghế, lẳng lặng cảm nhận trái tim quặn đau như bị bóp nát, tới nỗi cô chỉ ước sao nó không còn nằm trong lồng ngực mình nữa. Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Cô đau lòng quá, đau đớn vô cùng, vì không thể ở bên Cố Hạo Đình, vì phải làm tổn thương hắn. Nhưng cô cũng không biết phải làm sao cho tốt. Nửa tiếng sau, cô bỗng nghe “cạch” một tiếng. Cô giật mình ngồi bật dậy, vội vàng lau nước mắt. Cố Hạo Đình chạy ra từ phòng cô, nhìn cô đang ngồi thẫn thờ trên sofa một hồi rồi hỏi với vẻ lo lắng: “Em đã đi đâu thế?” Chỉ cần nhìn thấy hắn thôi, mà cả khung trời của cô như được rọi sáng. Dẫu có dốc cạn sức mình, cô cũng sẽ không để người tỏa ánh hào quang tựa vầng dương rực rỡ như hắn rơi khỏi đài cao. “Cố Hạo Đình, không phải tôi đang giận dỗi với anh đâu. Lý Nghiên Hiền hại mẹ anh thì anh khiến bà ta trắng tay, còn khi mẹ anh sai người gϊếŧ tôi thì anh đã làm gì hả? Cả khi Phùng Tri Dao muốn gϊếŧ tôi nữa, anh đã làm gì? Trong lòng anh, tôi không bằng mẹ anh, không bằng em gái anh, thậm chí còn không bằng Phùng Tri Dao. Thế thì sao tôi phải ở bên anh chứ!” “Chờ anh bận xong đợt này sẽ đòi lại công bằng cho em trong chuyện của mẹ anh và Phùng Tri Dao. Nếu đã ở bên nhau thì không được nói những lời như thế nữa.” Cố Hạo Đình trầm giọng nói, lại gần kiểm tra vết thương của cô. Truyen DKM.com Hoắc vi Vũ hất tay hắn ra, nói đầy quyết đoán: “Trước khi quen biết anh, tôi sống rất yên ổn. Tới khi dây vào anh rồi, ngày nào tôi cũng nơm nớp lo sợ, từ Lý Nghiên Hiền đến Tổng thống, từ Phùng Tri Dao đến Thái Nhã, có lần nào không phải vì anh đâu chứ. Tôi sợ rồi, không muốn ở bên anh nữa.” “Em nói cái gì?” Cố Hạo Đình đanh mặt, đồng tử mắt co lại đầy giận dữ. Hắn ôm lấy mặt Hoắc Vi Vũ, nói: “Tôi biết em đang giận tôi, cũng biết em rất tủi thân. Em có thể giận, nhưng không được phép nói là không muốn ở bên tôi thêm một lần nào nữa. Em nghe rõ chưa? Tạm thời em hãy cố chịu đựng, chờ tôi hạ bệ được Tổng thống rồi, em muốn giận dỗi tôi thế nào cũng được. Bây giờ tôi không thể ở lại đây lâu, nếu không em sẽ gặp nguy hiểm.” “Tôi nói anh nghe…” không hiểu à? Hoắc Vi Vũ còn chưa dứt lời, Cố Hạo Đình đã hôn ngấu nghiến lấy môi cô. Nụ hôn ấy say đắm, nhưng cũng rất bá đạo. Cô siết chặt nắm tay, mạch máu nổi lên rõ mồn một. Mỗi lần thốt ra một lời làm hắn tổn thương, tim cô cũng như bị cứa một nhát dao. Cô chỉ mới tức giận, hắn đã vội vàng chạy tới đây. Cô biết hắn còn đang gặp nguy hiểm nhiều hơn cô. Hắn khiêu khích nước B là vì cô, bị nước B giam giữ là vì cô, rồi làm ra chuyện tổn hại lợi ích quốc gia cũng là vì cô. Quả thực chỉ vì cô, hắn đã quay lưng với cả thiên hạ. Còn cô, đời này cô sẽ chỉ sống vì hắn. Cố Hạo Đình, anh nhất định phải sống thật tốt, để không uổng công một đứa ích kỷ như em học cách hy sinh hạnh phúc của bản thân…

Cập nhật lúc: 2024-01-24 19:13:02

Chương 488 TÔI SẼ XEM NHƯ EM ĐANG GIẬN DỖI, CHÚNG TA KHÔNG THỂ CHIA TAY Hoắc Vi Vũ không giãy giụa, đôi mắt mờ sương đờ đẫn nhìn khoảng không. Cố Hạo Đình buông môi cô ra, nhìn cô đăm đăm, giọng nói dịu đi vài phần, thoáng chút cưng chiều: “Chúng ta còn rất nhiều chuyện phải đối mặt, đừng để người khác ảnh hưởng đến em.” Cô nhìn hắn, cõi lòng đã đau đến sắp ngạt thở. “Tổng thống, Thái Nhã, Lý Nghiên Hiền, Thừa Ân, ai cũng cần phải đối mặt. Tôi đang nghĩ rốt cuộc tại sao mình phải ở bên anh, trong khi tôi cũng chẳng yêu gì anh.” Thoắt cái, đôi mắt Cố Hạo Đình trở nên lạnh lùng, “Em nói cái gì?” Hoắc Vi Vũ chẳng hề sợ hãi, quay mặt đi, nói rất thờ ơ: “Anh cao lớn đẹp trai, quyền uy ngập trời, giàu ngang quốc khố, phụ nữ ai chẳng thích anh.” Sau đấy, cô nhìn thẳng vào hắn, đôi mắt càng thêm sáng rõ: “Nhưng thích không phải yêu. Tôi không chịu nổi áp lực và nguy hiểm khi ở bên cạnh anh. Nếu anh còn có chút thương tiếc nào dành cho tôi thì hãy buông tay đi. Dù sao xưa nay, chúng ta chưa từng có bắt đầu, mà vốn dĩ hiện tại chúng ta cũng đã bắt đầu đâu, phải không?” Cố Hạo Đình tái mặt, đôi mắt đỏ ngầu: “Anh sẽ xem như em đang giận dỗi. Đừng nhắc lại chuyện chia tay nữa. Em bảo ở bên anh rất nguy hiểm phải không, cho dù phải hy sinh tính mạng, anh cũng sẽ bảo vệ em. Còn muốn chia tay ư, chờ anh chết đã.” Đôi mắt Hoắc Vi Vũ lại càng đẫm lệ. Cô không muốn hắn chết. Cô nói đầy kích động: “Tôi không yêu anh, anh hy sinh vì một đứa con gái không yêu anh liệu có đáng không?” “Thế nên hãy tiếp tục ở bên anh đến khi em yêu anh đi.” Cố Hạo Đình cũng bực bội cao giọng. Hắn đứng dậy, nhìn xuống cô bằng cặp mắt lạnh buốt: “Anh nhớ những gì em từng nói. Nếu đã bắt đầu thích thì không cho phép em từ bỏ. Nếu em từ bỏ, anh sẽ giam cầm em cả đời.” Dứt lời, hắn đi về phía cửa sổ. Cô đau lòng đến không dằn nổi, lao tới chỗ hắn, ôm chầm lấy eo rồi áp mặt vào lưng hắn. Cố Hạo Đình khựng lại, ánh mắt dịu đi phần nào. Thực sự, hắn không cần gì nhiều, chỉ cần cô yên tâm ở bên hắn là đủ rồi. Bàn tay to lớn của hắn áp lên mu bàn tay lạnh buốt của cô, truyền cho cô hơi ấm của mình. Cô mong hơi ấm ấy còn mãi, chứ không biến thành thi thể lạnh ngắt. Chỉ cần tình yêu này của hắn thôi là đủ rồi. “Đủ rồi, Cố Hạo Đình, thực sự đủ rồi mà.” Hoắc Vi Vũ nghẹn ngào.
Đôi mắt Cố Hạo Đình phút chốc trở nên đỏ ngầu, lạnh lẽo. Đối với hắn, mấy tháng ngắn ngủi ở bên cô hoàn toàn không đủ. Hắn cắn răng, gạt tay cô ra, không quay đầu lại, “Em không có quyền nói đủ rồi. Nhớ lấy, không được anh cho phép thì bất cứ hình thức chia tay nào cũng không được chấp nhận.” Dứt lời, hắn nhảy ra ngoài qua đường cửa sổ. Hoắc Vi Vũ ngồi thụp xuống đất, nhìn bóng hắn khuất khỏi cửa sổ, nước mắt tuôn rơi như chuỗi hạt châu đứt. Đời này, được Cố Hạo Đình yêu đã đủ để cô lưu luyến suốt kiếp rồi. “Hãy sống thật tốt nhé.” Hoắc Vi Vũ vừa khóc vừa nói. Lòng cô đau đớn như chỉ ước sao giờ phút này được chấm dứt cuộc đời. Nhưng cô lại lo mình chết rồi thì Cố Hạo Đình phải sống ra sao? Cô không yên tâm. Chẳng biết đã khóc bao lâu, chuông cửa bỗng nhiên reo vang. Hoắc Vi Vũ đứng dậy, thoáng khựng lại vì choáng đầu, sau đấy mới đứng vững rồi đi ra mở cửa. Cô nhìn qua mắt mèo, thấy người đến là Diêu Linh Mễ nên mở cửa. “Cậu dọn đồ xong chưa? Tớ đến giúp cậu đây.” Diêu Linh Mễ mỉm cười nói. “Tớ… không dọn đi nữa.” “Chỗ cậu thế này sao ở được.” Diêu Linh Mễ mỉm cười bước vào phòng, sau đấy nghiêm mặt: “Ngại quá, Tư lệnh bảo tớ đến đưa cậu đi. Cậu đồng ý là tốt nhất, còn nếu cậu không muốn, tớ chỉ còn cách cưỡng chế đưa cậu đi thôi.” Hoắc Vi Vũ: “…”
Loading...