VỢ YÊU NHÀ THỦ TRƯỞNG - Chương 44-45

Cập nhật lúc: 2024-09-12 00:07:43

Thấy người nằm trên giường là bà cô hôm qua, quân y cảm thấy khó chịu, quyết tâm muốn đuổi đi, ai ngờ Hàn Dao và Chúc Quân Dương đã 5chạy ra khỏi phòng y tế rồi. Hai người ôm bụng cười đau ruột ở bên ngoài, Chúc Quân Dương kéo tay áo Hàn Dao lại. “6Tôi nói này Đại Dao, Triệu Thù Nhiên đổ thẳng xuống đất như thế, cô ta không đau sao?” Hàn Dao lắc đầu. “Tôi cũng k7hông biết, chỉ biết cô ta muốn trốn huấn luyện mà làm thế thì đúng là cạn lời!” Hai người tiếp tục cười run rẩy cả người. H4à Tiêu Linh thong thả đi từ xa đến, thấy bọn họ cười nắc nẻ ở đó. Lúc tới gần, cô ấy ho vài tiếng để nhắc nhở bọn họ. Vừa n8ghe thấy tiếng vang, trông thấy Hà Tiêu Linh tới, bọn họ vội vàng ngừng cười, giơ tay chào với cô ấy. “Giáo quan Hà!” Hà Tiêu Linh xua tay, chỉ vào cửa phòng y tế. “Trong đó sao rồi?” Hàn Dao lắc đầu. “Báo cáo giáo quan, chúng tôi đưa cô ấy vào tôi ra luôn, không biết cô ấy sao rồi.” Cứ nghĩ tới hình ảnh Triệu Thù Nhiên ngã thẳng xuống đất không chút do dự là Hàn Dao lại buồn cười. Thấy bọn họ cứ cười mãi, Hà Tiêu Linh vỗ một cái vào đầu Chúc Quân Dương. “Đừng cười nữa, vào xem với tôi.” Bị vỗ một cái không nặng không nhẹ, Chúc Quân Dương ngoan hẳn. Hà Tiêu Linh đi đằng trước, vào phòng y tế thì thấy quân y đang khám cho Triệu Thù Nhiên. Ba người đứng xem một lát ở cửa, đến tận khi quân y quay đầu nhìn thấy bọn họ. Như được xá tội, quân y lập tức bỏ hết mọi việc đang làm lại rồi chạy ra, đang định mở miệng thì bị Hàn Dao và Chúc Quân Dương kéo ra ngoài. Bên ngoài, quân y được Hà Tiêu Linh dốc lòng chỉ bảo, cứ gật đầu lia lịa. Nói xong, Hà Tiêu Linh chào với quân y. “Quân y, vậy thì làm phiền anh nhé. Người lính này của tôi có quản được không là dựa vào anh cả đấy.” “Yên tâm, cứ giao cho tôi đi!” Quân y tươi cười chào lại Hà Tiêu Linh, Hàn Dao và Chúc Quân Dương cũng chào theo. “Được rồi, nhận được lời khẳng định của quân y rồi thì chúng ta về huấn luyện thôi. Bây giờ các cô rơi vào tay tôi, để xem tôi huấn luyện các cô thế nào!” Hàn Dao và Chúc Quân Dương trố mắt ra. “Há?” “Há cái gì mà há, về huấn luyện!” Hà Tiêu Linh đi được vài bước rồi lại quay đầu thúc giục bọn họ, không giấu được vẻ mặt đắc ý của mình. Quân y nhìn bọn họ đi, không còn chau mày ủ dột như trước nữa, ngược lại còn rất thoải mái và nhẹ nhàng. *** Trở lại sân huấn luyện, Hàn Dao và Chúc Quân Dương nhìn thấy tình hình trên sân huấn luyện. Cho dù Chúc Quân Dương có ngốc đến mấy thì cũng đoán ra được tình hình. Mười mấy, hai mươi người huấn luyện với nhau, quả thực là đã đời, xem ra phải liều mạng rồi. Hiểu rõ tình hình, hai người tức khắc quay lại trạng thái huấn luyện, còn Triệu Thù Nhiên trong phòng y tế thì đã bị lãng quên rồi.
Mặc dù hiện giờ vẫn luyện tập tư thế đứng nghiêm, nhưng bắt đầu từ hôm nay, nhiệm vụ huấn luyện của bọn họ chắc chắn là sẽ tăng lên. Hơn hai mươi người huấn luyện liền mạch với nhau, tất nhiên là hiệu suất sẽ tăng lên. Kể từ hôm bị quân y dọa cho một chầu, Triệu Thù Nhiên sợ đến mức trốn từ phòng y tế về, sau đó cũng an phận hơn nhiều. Chuyện gấp chăn cô ta cũng phải làm, nhưng lại sĩ diện, không chịu nhờ Hàn Dạo dạy, chỉ có thể tự lần mò. Cuối cùng, nhìn thành quả của cô ta, Hà Tiêu Linh trực tiếp bắt cô ta tập gấp chăn một tuần liền. Lần này, Triệu Thù Nhiên cũng không dám lười biếng nữa. Cô ta tất nhiên là phải luyện tập, nhưng hai ngày sau vẫn không gấp chỉnh tề được, đành phải từ bỏ cái sĩ diện đại tiểu thư của mình,5 tội nghiệp ôm chăn đứng cạnh giường Hàn Dao, nói với Hàn Dao trong lúc cô đang chỉnh lại ga giường. “Hàn Dao, cô dạy tôi gấ6p chăn với.” Triệu Thù Nhiên ấp úng mãi, Hàn Dao dừng việc đang làm một hồi lâu mới nghe thấy cô ta nói ra câu này. 7Rốt cuộc cũng nghe thấy cô ta nói ra câu ấy, Hàn Dao cũng thở phào một hơi thay cô ta. Cô nhảy từ trên giường xuống, nói luôn từ trư4ớc đi có phải được rồi không! Tốn nhiều thời gian như thế, chỉ mấy ngày nữa là phải “nộp bài” rồi, lề mề mãi mới muối mặt tớ8i tìm cô, đại tiểu thư đúng là sĩ diện, thật sự là đủ lắm rồi! “Được rồi, đại tiểu thư đã mở miệng, kẻ vô danh này tất nhiên là phải dốc hết sức dạy rồi.” Hôm ấy trên đường từ phòng y tế về, Hà Tiêu Linh đã nói sơ qua về thân phận của Triệu Thù Nhiên. Ông nội cô ta từng là thủ trưởng của một chiến khu, mặc dù bây giờ đã về hưu rồi, nhưng lời nói vẫn có trọng lượng. Con trai ông ấy không nhập ngũ, nhưng cũng là người có máu mặt trong giới kinh doanh. Ông cụ kia chỉ nói một câu là lập tức đưa cháu gái mình tới bộ đội, Hàn Dao nghe vậy cũng chỉ tặc lưỡi. Người ta có quyền cao chức trọng đến mấy thì cũng chẳng động tới cô được. Có gì mà phải sợ cơ chứ, dù sao cô cũng không làm chuyện gì trái lương tâm, không sợ quỷ tới gõ cửa. Hàn Dao phủi tay, nhận lấy chăn từ tay Triệu Thù Nhiên rồi ném thẳng xuống đất, làm Triệu Thù Nhiên đơ người ra. “Hàn Dao, sao cô lại ném chăn tôi xuống đất, bẩn khiếp!” Cô ta cúi người định nhặt chăn lên, nhưng bị Hàn Dao giữ tay lại. “Ơ kìa, đừng có nhặt, dưới đất mới dễ gấp. Hôm ấy lúc dạy, giáo quan cũng quăng chăn tôi xuống đất dạy mà. Mặt đất rộng lớn, có lợi cho người mới học!” Vừa nói, Hàn Dao vừa lộ ra hai hàm răng trắng bóc, có gì đó hơi âm u. Mặc dù đang nói chuyện, nhưng tay cô không dừng lại, trực tiếp trải chăn ra. “Tôi không chỉ dạy một lần như giáo quan, cô chưa học được thì tôi vẫn sẽ dạy, đến tận khi nào cô học được thì thôi.” Bị Hàn Dao đè tay lại, Triệu Thù Nhiên cố gắng kìm nén bản tính đại tiểu thư của mình, siết chặt nắm đấm nhìn động tác của Hàn Dao, nhưng lại không mấy chú tâm. Thấy thế, Hàn Dao vươn tay đẩy cô ta một cái. “Học cho nghiêm túc vào, nếu không tôi chỉ dạy một lần thôi đấy!” “Vừa rồi cô còn nói là sẽ dạy đến tận khi tôi học được cơ mà?” Triệu Thù Nhiên tức tối, Hàn Dao thì chỉ cười với cô ta. “Bây giờ tôi đang dạy cô, tôi mới là người đưa ra quyết định.” “Cô!? Xem như cô giỏi!” Triệu Thù Nhiên tập trung sự chú ý, chăm chú nhìn động tác của Hàn Dao.
Hàn Dao nói những lời ấy chỉ là để dọa cô tiểu thư đỏng đảnh này thôi, chứ thực ra cô không chỉ dạy một lần. Dù sao người ta cũng gửi gắm hy vọng vào cô, tốt hơn hết là không nên để người ta bắt thóp mình. Sau khi dạy vài lần, Hàn Dạo nhìn Triệu Thù Nhiên, thản nhiên nói: “Bây giờ còn hai mươi phút nữa sẽ tắt đèn, cô ở đây luyện tập, tôi ngồi đằng kia đọc điều lệnh luật lệ. Chỗ nào không biết làm thì cô có thể nói với tôi, tôi sẽ dạy cho cô. Nhưng sau khi tắt đèn là phải nghỉ ngơi, cô tranh thủ thời gian đi.” Hàn Dao cầm quyển Điều lệnh và Luật lệ của mình lên, xách ghế đẩu tới một chỗ cách cái chăn hơi xa rồi ngồi xuống đọc.
Loading...