TRỌNG SINH NAM THẦN QUỐC DÂN: TỪ GIA, NGOAN SẼ CÓ THƯỞNG - Chương 27 - 28: Thứ đồ Xấu xí ở đâu ra thế!
Cập nhật lúc: 2021-08-20 06:19:04
Quân Từ cũng đưa mắt nhìn sang. Không ngờ người đang nói lại có hơi thở hung tàn không ai bì nổi, cũng giống như cô. Đánh giá qua thì thấy đúng là gương mặt khiến không ai cưỡng nổi. Khuôn mặt tinh tế với ngũ quan cân đối, y như một quý công tử bước ra từ trong tranh, chắc chắn được thượng đế đẽo gọt tỉ mỉ lắm mới có thể có một khuôn mẫu hoàn mỹ đến thế.
Nhan sắc này có thể mang ra so sánh với diện mạo vốn có của Quân Từ. Nhưng cái cằm hất cao của anh lại mang theo ý tứ không ai bì nổi. Toàn thân toát lên hơi thở không ai dám chọc vào. Anh mặc một chiếc T-shirt kiểu dáng đơn giản, nhưng chỉ cần nhìn chất liệu và cảm giác khi mặc trên người anh đã hể hiện ra loại hơi thở bất phàm.
Người con trai này mang lại một loại khí chất gần như Quân Từ trước kia, liếc mắt đã thấy vô liêm sỉ. Tuyệt đối không phải người tốt… Đó là ấn tượng đầu tiên vê Khương Dịch của Quân Từ. Trong mắt Khương Dịch ánh lên tia lửa giận, sau đó híp mắt lại nhìn một vòng những người xung quanh. Ánh mắt anh hàm chứa sự khinh miệt rõ ràng, còn những người bị nhìn thì vội vàng run sợ. Ánh mắt các nữ sinh vừa sợ hãi lại càng thêm ái mộ.
“Dám chọc Khương lão đại tức giận.” Khóe miệng Kỷ Mặc Doãn cong lên một nụ cười câu hồn đoạt phách, liếc mắt qua các nữ sinh xung quanh một cái đã khiến bọn họ kích động thiếu chút là nhảy dựng lên thét chói tai. Sau đó, anh ta nhìn về phía Quân Từ, ánh mắt mơ hồ ẩn chứa sự kiêu ngạo: “Dám đến đây gây phiền phức, đầu mày bị đập vào đâu à?” Đây rõ ràng là uy hiếp.
Ban đầu Lưu ca còn tính giải thích, bây giờ lại thấy đám công tử nổi giận với Quân Từ thì trong lòng cảm thấy vui mừng. Dương Thừa Bằng cũng hơi phấn khích. Dù Quân Từ này phách lối đến đâu, chẳng lẽ còn dám chọc đến đám người này?
Không sai, không dám! Cô chỉ nhướng mày, cằm khẽ hếch lên tỏ vẻ còn ngông cuồng hơn cả Kỷ Mặc Doãn: “Gây phiền phức cho mày sao? Đến tìm người gây phiền phức cho tao, sao, không được à?” Cô đặt tay lên cổ, trong mắt hiện lên vẻ phách lối ngông cuồng. Khí thế này có phần còn đè ép cả quý công tử như Kỷ Mặc Doãn.
Những người xung quanh nhất thời kinh hãi. Ngay cả Lưu ca cũng hoảng. Tên này điên à, có biết lai lịch của những người trước mặt này không? Chủ tịch huyện còn phải cung kính với bọn họ như kính Phật chứ đừng nói là người bình thường!
Khương Dịch quét mắt về phía Quân Từ, nhất thời chú ý đến vết bớt đen bên mắt cô, trong một thoáng hiện lên vẻ không vui: “Thứ đồ xấu xí ở đâu ra thế, nhân lúc tao còn chưa tức giận thì nhanh cút đi!” Thanh âm mát lạnh nghe thật hay, nhưng lời nói ra lại chẳng mấy xuôi tai. Lời này vừa ra, xung quanh liền vang lên tiếng cười nhạo.
“Haha haha, đúng đấy, thứ đồ xấu xí ở đâu chui ra thế!”
“Xấu kinh hồn thế mà dám ló mặt ra diện kiến Khương lão đại của chúng ta!”
“Trời ơi, thật đau lòng cho ánh mắt Khương lão đại bị loại người này làm ô uế! Thế mà bên này Quân Từ lại hoàn toàn yên lặng. Tên thủ lĩnh đám côn đồ lập tức cảm thấy lông gà dựng đứng, sao lại có cảm giác sắp có chuyện không hay xảy ra…
Xấu xí, thứ, đồ?! Đời này Quân Từ chưa từng bị giễu cợt như vậy. Cô biết cơ thể hiện giờ của cô xấu, nhưng cũng không thể để cho người khác nói! Có xấu nữa cũng không được! Bởi vì trái tim thủy tinh của cô không cho phép chấp nhận hiện thực này! Cái tên khốn nhãi nhép này… Trong nháy mắt cô nhìn về phía Khương Dịch, cơ thể tản mát ra hơi thở nguy hiểm, lạnh giọng gằn từng chữ: “Tao thấy là mày muốn chết mới đúng!”
***
Chương 28: Nể tình mặt mũi mày cũng xinh xẻo, miễn cưỡng tha cho cái mạng chó của mày đấy!
Rốt cuộc, băng đản hung hãn kỳ quái mới tới đường Bàn Sơn cũng yên ắng. Nghe nói đã bắt đầu rút khỏi huyện Uất. Theo kế hoạch ban đầu là còn ba ngày nữa cơ mà. Chủ tịch huyện cũng không hiểu tại sao, sau đó phái người đi dò la thì nhận được một tin tức khiến ông ta phát bệnh tim. Thái tử gia Khương lão đại của bọn họ bị một học sinh ở huyện Uất đánh đến nhập viện. Cho nên cuộc đua xe cũng vì thế mà hoãn lại.
Chủ tịch huyện lập tức hành động nhanh như hỏa tốc, mua tất cả các loại thuốc bổ quý nhất rồi vọt đến bệnh viện thăm người, đáng tiếc lại bị thái tử gia đang tức giận đuổi thẳng cổ. Chủ tịch lập tức điều động toàn bộ thuộc hạ muốn tìm cái người to gan dám đánh thái tử gia nhưng lại bị người của anh ngăn lại, ý nói đã có người xử lý.
Chủ tịch huyện Uất kinh hồn không hiểu, cuối cùng chỉ biết báo chuyện này lại với thị trưởng, để cho ông cùng đau tim với mình luôn. Lúc này, thái tử gia đang ở bệnh viện huyện Uất: “Tôi phải giết tên đó! Tôi nhất định phải giết con bò khốn nạn đấy!” Khương Dịch ngồi trên giường, một tay còn bó thạch cao, mắt đỏ lên vì tức giận.
Mấy tên bạn đểu Kỷ Mặc Doãn, Cảnh Phất Hiểu, Hạ Vận Hãn ngồi bên cạnh, mặc dù bệnh viện huyện nhỏ, cũng chẳng so sánh được với bệnh viện sang trọng đẳng cấp của đế đô, nhưng đây là chỗ gần nhất, không còn lựa chọn nào khác.
“Bình tĩnh, bình tĩnh, tôi đã cho người đi tìm cô ta rồi, chờ cậu khỏe lại xuất viện nhất định sẽ để cậu tự mình báo thù!” Khi Kỷ Mặc Doãn nói những lời này, khóe miệng không nhịn được mà cong lên. Khương Dịch giận dữ: “Cậu cười cái gì?”
“Không có!” Kỷ Mặc Doãn vội phủ nhận. Sao có thể để Khương Dịch biết anh ta đang rất vui được! Quả là hả lòng hả dạ! Khương Dịch là ai? Thái tử gia nhà họ Khương ở đế đô, từ nhỏ đến lớn được cưng chiều trong lòng bàn tay, được người lớn nhà họ Khương bảo vệ như con ngươi trong mắt, bởi vì anh là nam đinh duy nhất của nhà họ Khương đời tiếp theo. Động vật quý hiếm như thế, có thể không cưng chiều đến tận trời xanh sao?
Từ nhỏ Khương Dịch đã sống vô tư lự, còn có nhà họ Khương đằng sau làm chỗ dựa, từ bé đã vô cùng phách lối. Tác oai tác quái khắp đế đô cũng không ai dám chọc vào. Kỷ Mặc Doãn là một tên thiếu gia bằng tuổi anh trong hội, nhưng cũng chưa từng làm ra những chuyện tày trời như anh. Nhưng ai bảo tiền tài và địa vị của Khương Dịch nghịch thiên thế chứ. Ở đế đô, phần lớn mọi người đều gọi Khương Dịch là Khương lão đại, nghe thế là hiểu địa vị của anh thế nào.
Lần trước, bởi vì Khương Dịch chọc giận ông cụ nhà anh, cuối cùng cũng khiến ông cụ tức điên lên cấm anh làm ra chuyện gì ầm ĩ ở Kinh Thành. Gần đây, Khương Dịch mới tập hợp một đội đua xe, trong lòng ngứa ngáy nhưng lại không dám công khai chống lại ông nội, dù sao trong nhà này, anh vẫn sợ nhất ông.
Cho nên, mới tìm đến cái địa phương xa lắc cách đế đô đến cả vạn dặm để thử. Cũng không cố ý gây động tĩnh gì lớn, chính là người của huyện Uất này muốn tới xem náo nhiệt đấy chứ. Nhưng điều không ai ngờ nhất là Khương Dịch từ trước đến nay vô pháp vô thiên, thái tử gia số một Kinh Thành đi đến nơi này lại bị một thiếu niên đánh đến nỗi…
Truyền về đế đô, nhất định sẽ thành chuyện cười làm người ta khiếp sợ nhất. Ngày hôm qua, bọn họ chỉ trơ mắt nhìn Quân Từ nói xong lời nói âm ngoan đó xong thì xông tới tát cho Khương Dịch một cái, thật ra cũng không có gì đáng ngại, trật khớp tay là do bị đánh ngã xuống đất. Bọn họ nhiều người như vậy muốn ngăn lại cũng không được, còn bị đánh cho một trận. Kỷ Mặc Doãn biết ngay đối phương rất giỏi võ, bọn họ không phải là đối thủ, cho nên tạm thời đưa người bỏ chạy. Nhưng không ngờ trước khi người kia bỏ đi còn hung hăng bỏ lại một câu: “Nể tình mặt mũi mày cũng xinh xẻo, miễn cưỡng tha cho cái mạng chó của mày đấy!”