CƯNG CHIỀU CÔ VỢ QUÂN NHÂN - Chương 503: Con bé là một con ngựa mạnh mẽ chưa được thuần hóa (6)

Cập nhật lúc: 2021-02-23 03:08:00

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Nghiêm Hoài Vũ cau mày, nói: “Tiểu Nhiên Tử, sao cô lại quay về đội?  Sức khỏe còn chưa bình phục mà.” “Nhìn sắc mặt của cô không quá tốt, đừng cậy mạnh.” Kiều Duy cảm thấy Nghiêm Hoài Vũ nói rất đúng  Đến ngay cả người ít nói như Mã Tường cũng phải lo lắng gật đầu, “Đúng vậy, hay là cô nói với sĩ quan huấn luyện xin nghỉ thêm mấy ngày nữa đi.”  Nhiếp Nhiên lắc đầu, “Không cần, tôi có thể”  Nói rồi cô nhanh chân bước về phía địa điểm chỉ định và đứng nghiêm  Cô nhìn thấy Hoắc Hoành nghiêm túc nhìn đồng hồ bấm giây trong tay, đợi đến người cuối cùng đứng vào hàng, anh mới ấn đồng hồ bấm giây và nói: “Ba phút bốn mươi giây, không đạt! Mục tiêu thao trường, phạt chạy 10km, lập tức chấp hành!” “Lại là 10km? Ôi trời ơi...!” “Trong đội ngũ có người nói chuyện, phạt thêm 5km.”  Ánh mắt cả đám người trong nháy mắt hướng vào người nam binh kia, chỉ hận không thể dùng ánh mắt đâm xuyên người cậu ta  Một đám người ngoan ngoãn chạy bộ về phía thao trường  Hoắc Hoành khác với những sĩ quan huấn luyện khác, anh không hố cũng không mắng mà chỉ bình tĩnh ra lệnh.  Nhưng càng bình tĩnh thì những người kia lại càng sợ, bởi vì hoàn toàn không biết Hoắc Hoành đặt trọng tâm vào chỗ nào, cho nên hiệu suất hoàn thành cao hơn so với bình thường rất nhiều  Nhiếp Nhiên thật sự cảm thấy ngày sinh tháng đẻ của mình hoàn toàn không hợp với cái đội dự bị này  Lần thứ nhất phạt chạy gặp An Viễn Đạo, lần thứ hai phạt chạy lại gặp Hoắc Hoành, mà đen nhất là vừa mới vào quân đội đã liên tục bị phạt chạy  Không biết khi nào mới có thể kết thúc  Chạy khoảng 10km, phía sau đội ngũ bắt đầu kéo thành một cái đuôi nhỏ thật dài  Nhiếp Nhiên không ở trong đó mà đang ở giữa đội ngũ  Cổ Lâm sự Nhiếp Nhiên không chịu nổi nên vội vàng chạy đến bên cạnh hỏi: “Nhiếp Nhiên, không sao chứ? Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không? Chân có đau không?”  Hà Giai Ngọc không nhịn được phải khinh bỉ, “Cậu coi Nhiếp Nhiên là búp bê chắc? Yên tâm đi, có thể không ăn không uống không ngủ không nghỉ đứng liền chín ngày cơ mà, chỉ có 15km thì chỉ là muỗi!” “Cổ Lâm, tương lai cậu mà làm mẹ chắc sẽ rất hoàn hảo.” Thi Sảnh nói một câu từ đáy lòng  Mặt Cổ Lâm đỏ chót, cô vội giải thích: “Không phải, tôi chỉ cảm thấy Nhiếp Nhiên vừa mới khỏi cơn bệnh nặng, suýt nữa còn bị viêm phổi, nên nhất định phải cẩn thận mới được.” “Ha ha, nhìn lớp trưởng lớp chúng ta đỏ bừng mặt thẹn thùng kìa!” Hà Giai Ngọc hô lên. “Đâu..  tôi nào có..  Các cậu...” Nhiếp Nhiên cứ như một người đứng xem bên cạnh mà không nói gì  Bỗng nhiên trong lúc này, phía cuối cùng của đội ngũ bỗng vang lên tiếng hét chói tai của một cô gái. 
Loading...