CON THIÊN TÀI VÀ BỐ TỔNG TÀI - Chương 1085 - Chương 1086

Cập nhật lúc: 2021-08-09 06:19:52

Thế mà, tiếng hét của Bạc Nhan khiến Tô Nghiêu càng cười vui vẻ hơn, cậu ta vỗ vai cô ấy nặng nề nói: “Chị đó, nhát gan như vậy, cần phải luyện tập nhiều hơn. Bạc Nhan không ngừng thở sâu, lẽ ra vẫn rất buồn, nhưng bây giờ đã ổn rồi. Sau đợt chơi trò chơi kinh khủng này, cô ấy thậm chí còn không có tâm trạng để buồn nữa. Cô ấy sợ hãi và quan sát lũ thấy ma thỉnh thoảng ba y ra từ góc xó. “Nhìn xem, có phải là cảm giác làm giảm đi sự chú ý không?” Tô Nghiêu bĩu môi, vô thức vươn tay nằm lấy sợi tóc mỏng Bạc Nhan. Bạc Nhan cau mày đẩy ra: “Tên nhóc này, giả bộ người lớn cái gì chứ?” “Hả!” Tô Nghiêu lập tức vung tay lên, làm động tác đầu hàng thể hiện sự vô tội của mình: “Em có lòng tốt giúp chị, chị thì tốt rồi, xoay đầu lại dạy dỗ em. Người em trai này trong lòng của chị chắc là điểm 0 đúng không?” Bạc Nhan ôm ngực, trong lòng vẫn còn đang hoảng sợ: “Không chỉ là điểm 0! Mà là âm điểm!” Tô Nghiêu thở dài ngao ngán rồi đứng dậy rời khỏi phòng, vừa bước ra cửa thì quay lại nhìn Bạc Nhan: “Chị dạo này… quyết định không đi học sao?” Bạc Nhan hừ một tiếng, Tô Nghiêu nhướng mày nói: “Vốn dĩ muốn chị đưa em đến trường. Nhưng thôi, nghỉ ngơi vài ngày rồi đến trường. Bạc Nhan hai mắt sáng lên: “Em muốn đến trường chị học sao?” “Cái gì? Lẽ nào ba không nói gì với chị sao?” Tô Nghiêu đứng ở nơi đó, tỏa ra bóng lưng dài: “Ý của ba là để chị đưa em đến trường, để em làm quen với cuộc sống trong trường. “Ồ! ” Bạc Nhan nhẹ nhàng đáp: “Vậy thì… Vậy ngày mai chị sẽ quay lại trường và đưa em đến đó… Tô Nghiêu nghe vậy cười đắc ý: “Ban đầu không muốn đến trường, hiện tại vì em nến mới sẵn sàng đến trường sao?” Bạc Nhan không nghĩ ngợi gì nữa, thẳng thần nhìn thẳng vào mắt Tô Nghiêu, sau đó cô ấy gật đầu, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như vậy: “Ừ, bởi vì em là người em trai duy nhất của chị mà.” Tô Nghiêu đôi mắt tối sầm lại. Bạc Nhan rất muốn ở bên gia đình, cô ấy khao khát tình cảm gia đình, đây là sự thật mà Tô Nghiêu đã hiểu ra. Nhưng lúc này, cậu ta được cô ấy gọi là em trai, vẫn cảm thấy có chút khó chịu, không biết cảm giác khó chịu này đến từ đâu, nhưng Tô Nghiêu rõ ràng biết rằng có lẽ trong mắt Bạc Nhan, mình chỉ là một người em của cô ấy. Không có thân phận nào khác. Má Vương ở phía dưới gọi bọn họ xuống ăn cơm, hai chị em lần lượt bước xuống, nhìn thấy bữa cơm thịnh soạn bên dưới, cả hai đều cảm thán một tiếng. “Chà!” Bạc Nhan bước tới: “Má Vương, dì nấu ăn ngon quá, cháu phải học hỏi dì nhiều!” “Tay nghề của cô chủ cũng rất tốt.” Má Vương vuốt má Bạc Nhan: “Cháu ngồi xuống ăn đi.” Tô Nghiêu vừa ngồi xuống, Bạc Nhan ngồi đối diện liền gắp miếng thịt cho cậu ấy. Cậu ta mỉm cười: “Cảm ơn. Thật hiếm khi chị tốt với em như vậy.” Bạc Nhan định thần lại và lẩm bẩm: “Hỏng rồi… Chỉ là thói quen thôi mà.” Tô Nghiêu nhướng mày, chị có ý gì vậy? Bạc Nhan không để ý đến tâm trạng thất thường của cậu ta, nói trắng ra Bạc Nhan không hiểu việc đối nhân xử thế, cô ấy chưa bao giờ học cách ứng xử, cũng chưa bao giờ học cách lừa dối và dối trá, khi đối mặt với sự nghi ngờ của Tô Nghiêu, cô ấy vẫn thú nhận: “Trước khi chung sống với Đường Duy… chị đã quen làm như vậy rồi.” Thói quen chăm sóc người khác. *** Vẻ mặt Tô Nghiêu đột nhiên trầm xuống, qua một lúc sau, cậu nhóc lại nở nu cười thường ngày, dường như sự lạnh lẽo vừa này chỉ là ảo giác, sau đó cậu cũng gắp thức ăn cho Bạc Nhan: “Đã về nhà rồi, còn nhớ thói quen khi trước làm gì chứ.” Bạc Nhan có chút lúng túng, biết rằng câu nói theo thói quen của mình có hơi thô lỗ, chỉ có thể ăn để xua đi sự ngượng ngùng. Má Vương không để ý gì, chỉ mỉm cười nhìn cô chủ và cậu chủ đang cùng nhau ngồi ăn. Đã rất lâu họ không tụ tập rồi, từ lúc dần dần trưởng thành, một người dọn ra ngoài sống tự lập, người còn lại đi du học, Bạc Nhan và Tô Nghiêu sống xa nhau quá sớm, trong nhà luôn luôn trống rỗng, hiện tại hai đứa đã trở về, ngôi nhà mới có sức sống trở lại. Má Vương rất hoài niệm cái cảm giác này. Ăn xong bữa cơm, Tô Nghiêu mang theo Bạc Nhan đi dạo ngoài hoa viên, Bạc Nhan nhíu mày: “Sao em giống như ông cụ non vậy.” Tô Nghiêu kỳ quái kêu lên: “Không phải tâm trạng chị không tốt, nên muốn em đưa chị đi giải sầu một chút sao.” “Em đã biết quan tâm chị rồi.” Sự quan tâm liên tiếp của Bạc Nhan khiến Bạc Nhan ngac nhiên: “Nghiêu Nghiêu, em thực sự đã trưởng thành rồi.” Vẻ mặt Tô Nghiêu lập tức trở nên lạnh lùng: “Cái gì, chẳng lẽ em vẫn là đứa con nít sao?” Bạc Nhan mỉm cười: “Đúng vậy, trong mắt chị, em mãi là một đứa trẻ. “Người chị gái như chị cũng lợi hại thật đó.” Tô Nghiêu đã cao hơn Bạc Nhan một chút, tiến lên một bước đến gần Bạc Nhan, có cảm giác ngột ngạt, cậu bé ở trên cao nhìn Bạc Nhan: “Tuy rằng chị là chị gái của em, nhưng rõ ràng là rằng là em đang bảo vệ chị cơ mà.” Bạc Nhan không nhận ra rằng Tô Nghiêu đang lên mặt nạt người, giống như người lớn vậy, kiễng chân lên, đưa tay xoa đầu Tô Nghiêu cười, như thể đang dỗ dành một chú chó săn lông vàng to lớn: “Được rồi, được rồi, chị nhường em.” Tô Nghiêu càng xù lông: “Đừng đối xử với em như một đứa trẻ” Bạc Nhan sững sờ mới nhận ra rằng Tô Nghiêu đang nghiêm túc. “Kỳ thực. Bạc Nhan cũng nhìn lại với ánh mắt chân thành, cô biết rằng khi đối mặt với ánh mắt như vậy, cô phải đáp lại người khác với thái độ thẳng thắn như vậy, đây mới được coi là sự tôn trọng, vì vậy Bạc Nhan nói với Tô Nghiêu: “Thực ra chị biết, Nghiêu Nghiêu, em quan tâm chị, mặc dù mỗi lần về nhà, em sẽ làm ầm ĩ lên. Nhưng chị rất hạnh phúc khi có một người em như em. Cho chị có một cảm giác gọi là “gia đình”. Cậu em trai ồn ào nhưng tràn đầy năng lượng, người ba đáng tin cậy, sáng suốt và cởi mở, còn có má Vương chu đáo và dịu dàng, Bạc Nhan cảm thấy rằng cô thực sự đã đủ hạnh phúc khi được bao quanh bởi những người tốt như vậy. Nhưng điều Tô Nghiêu muốn không phải là câu trả lời này. “Đồ ngốc… Tô Nghiêu bất lực thở dài, bóp véo khuôn mặt Bạc Nhan đầy tức giận. Rất mềm. Sau khi buông ra, hai tay vẫn còn đang run rẩy: “Ngu ngốc! Thật ngốc!” Bạc Nhan chớp mắt: “Em tức giận những lời chị nói lúc nãy sao? Nếu có chỗ nào khiến em hiểu nhầm, chị có thể giải thích giúp em… “Không cần!” Tô Nghiêu xoay người tức giận đi về phía sau: “Tóm lại em biết rằng chị là một người cứng đầu!” Bạc Nhan dở khóc dở cười: “Em lại đùa giỡn cái gì thế?” Tô Nghiêu không trả lời: “ Mau đi ngủ đi! Ngày mai còn đưa em đi hoài Ngày mai có thể đi học rồi. Tô Nghiệu âm thầm nắm chặt tay, điều đó có nghĩa là, ngày mai… Ngày mai có thể gặp Đường Duy – người mà Bạc Nhan thích rồi.
Loading...