CÔ VỢ HUNG TÀN CỦA QUYỀN THIẾU - Chương 88: Về sau con có thể ... liên lạc nhiều hơn
Cập nhật lúc: 2024-06-04 18:24:12
Editor: Miểu Miểu – truyentau.com
***
Đây là để nói sau đi, tạm thời không đề cập tới.
Hiện tại,bữa tiệc đã kết thúc, Thẩm gia từ khách sạn trở về nhà cũ.
“Loan Loan, đi theo ba tới thư phòng.” Thẩm Xuân Giang bỏ lại một câu như vậy, sải bước rời đi.
Thẩm Loan nghe lời theo đi lên, đầu cúi xuống, cái cổ trắng nõn như phát sáng.
Thẩm Yên nhìn bóng dáng cô đi xa, giậm chân, vẻ mặt bị đè nén, đêm nay toàn bộ danh tiếng đều bị con tiện nhân này cướp sạch !
“Mẹ, tại sao ba kêu cô ta tới thư phòng?”
Ở Thẩm gia, thư phòng tựa như đại diện cung của hoàng đế chỉ để thảo luận việc chính sự, hậu cung không được tham gia vào chính sự, cho nên ngoại trừ Thẩm Như tới báo cáo công việc, cùng với Thẩm Khiêm đi thường xuyên hơn một chút. Ngày thường hơn phân nửa thời gia là lão gia tử cùng Thẩm Xuân Giang sử dụng, thỉnh thoảng Thẩm Xuân Đình cùng Thẩm Xuân Hàng trở về cũng sẽ đi vào ngồi.
Về phần Thẩm Yên, chưa hưởng thụ lại đãi ngộ này, đương nhiên cô cũng không hiếm lạ gì, nhưng hôm nay Thẩm Loan lại được ban cho loại đặc quyền này, điều này làm cho Thẩm Yên theo bản năng sinh ra cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Cho dù không hiếm lạ, cũng không đại biểu có thể trơ mắt nhìn thấy người đáng ghét vượt qua mình, nó có trước một bước. Lần này là tiến thư phòng, kia lần sau chính là cái gì?
Từ khi Thẩm Loan bước vào nhà này, dường như mọi thứ đã thay đổi sau một đêm đó. Ba nhìn cô ta với ánh mắt một lần so với một lần trìu mến yêu thương, thái độ của anh trai thì đối với cô ta thì càng ngày dịu dàng, ngay cả Thẩm Như là người mà Thẩm Yên nghĩ sẽ đứng về phía mình, lại thủy chung án binh bất động, tùy ý để tiện nhân kia càn rỡ.
Qua đêm nay, cả giới thượng lưu ở Ninh Thành, sẽ biết tiện nhân “Thẩm Loan” này, sau này tên của cô ta sẽ bị nhắc đến cùng với Thẩm Yên, nhị tiểu thư, tam tiểu thư, thật sự là rất châm chọc a!
Dương Lam nghe vậy, ánh mắt trì trệ, tâm trạng phiền muộn khiến sắc mặt tái nhợt, cho dù có trang điểm hoàn mỹ cũng khó có thể che giấu đươc, giống như trong nháy mắt bị người ta rút đi thần khí.đọc full tại truyentau.com
Phải nói người bình tĩnh nhất ở đây, ngoại trừ Thẩm Khiêm, cũng chỉ có Thẩm Như.
Tất nhiên, cho thấy sự bình tĩnh chung quy khó có thể che giấu nội tâm đang phập phồng, “Mẹ, con có chút mệt mỏi, muốn lên lầu trước.”
Sau khi chào hỏi, Thẩm Như trở lại phòng, đóng cửa lại liền văng ly uống nước thủy tinh xuống, vì có thảm cho nên không phát thanh âm gì, nhưng trái tim cô đang rối loạn.
Tại sao anh ta lại mời Thẩm Loan khiêu vũ?
Tại sao cố tình lại là Thẩm Loan?
Cô tệ hơn đứa con riêng đó sao? Nhưng anh ta ngay cả liếc mắt một cái cũng không!
*/*
Thư phòng.
Thẩm Xuân Giang ngồi ở ghế trên, Thẩm Loan đứng ở trước mặt ông, cúi đầu, giữa hai người có một chiếc bàn làm việc lớn.
Sự im lặng bao trùm, bầu không khí hơi ngột ngạt.
Sau một lúc lâu, Thẩm Xuân Giang nhàn nhạt thở dài: “. . . . . . Loan Loan, con cũng biết đêm nay người cùng con khiêu vũ là ai?”
“Con nghe người ta gọi Lục gia, ba kêu con gọi là chú Lục.”
“Ba đang hỏi chính là thân phận.”
Thẩm Loan lắc đầu, ánh mắt lộ ra vẻ tò mò thích hợp, nhưng nhiều hơn là mờ mịt không biết làm sao.
Thẩm Xuân Giang thấy ánh mắt của con gái như vậy, nhất thời mềm lòng, “Đến, ngồi xuống nói.”
Cô gái mỉm cười cười, có loại thỏa mãn khi được quan tâm.
“Loan Loan, chú lục có ấn tượng không tồi với con, về sau có thể thử. . . . . . liên lạc nhiều hơn.” Thẩm Xuân Giang nói xong mới phát hiện giọng nói của mình khô khốc, cổ họng như thắt lại.
Ông cảm thấy thẹn khi “Dẫn mối” cho con gái mình, làm cho ông suýt nữa đánh mất dũng khí tiếp tục nói chuyện với cô, nhưng rốt cuộc không còn thản nhiên đối diện với cô, hơn nữa cô lại dùng ánh mắt ngưỡng mộ cùng sùng bái nhìn ông.
Cuối cùng, Thẩm Xuân Giang chỉ có thể dùng động tác uống trà dời đi tầm mắt, tự nhiên cũng liền bỏ lỡ nụ cười mỉa mai của cô gái với lời nói của ông.