BÀ XÃ NGỌT NGÀO: HÀNG TỈ ẤM ÁP KẾT HÔN NGÀY THỨ 7 - Chương 1009: Bên ngoài có người phụ nữ khác? (10)
Cập nhật lúc: 2024-07-10 18:54:57
Đêm khuya nằm ở trên giường, Hạ Úc Huân cảm thấy khó ngủ.
Hôm nay những lời mà Âu Minh Hiên nói dường như rất có đạo lý, nhưng cô thật sự nghĩ không thông, hiện tại quan hệ của cô và Lãnh Tư Thần chỉ là trên danh nghĩa, nếu như Lãnh Tư Thần thật sự có người phụ khác, đại khái có thể trực tiếp nói rõ ràng với cô, việc gì phải che che giấu giấu mệt mỏi như vậy?
Đang suy nghĩ ngẩn ngơ, bên tai đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại ong ong.
Là điện thoại của Lãnh Tư Thần.
Chỉ thấy Lãnh Tư Thần đem điện thoại trên đầu giường xuống nhìn thoáng qua một cái sau đó bắt đầu thay quần áo.
"Anh muốn ra ngoài sao?" Hạ Úc Huân chống người ngồi lên hỏi một câu.
"Ừm." Lãnh Tư Thần tùy ý lên tiếng, mặc quần áo tử tế sau liền quay người ra cửa.
Lần này cũng không giải thích nói mình muốn đi đâu.
Chỉ sợ rằng nếu mình có chết ở bên ngoài, cô ấy cũng không quan tâm.
Sau khi Lãnh Tư Thần rời đi, cả phòng ngủ rộng lớn bỗng trở lên thật quạnh quẽ.
Hạ Úc Huân lẳng lặng nằm trên giường, trong lòng là khói lửa mịt mù...
Trong đầu như có hai giọng nói không ngừng thì thầm, một là của thiên sứ cánh trắng: "Người đàn ông thâm tình như vậy, tiếp nhận anh ta đi! Lần này, cô nhất định sẽ hạnh phúc!"
Một tiểu ác ma cách đên lập tức xông tới, một cước đem tiểu thiên sứ đạp lăn, kích động bay đến trước mặt cô: "Chủ nhân thân yêu của ta, ta là cục cưng bé nhỏ đáng yêu, đừng bỏ ta mà! Nghe ta nói đi chủ nhân, không thể vì chút ngọt ngào tê dại mà quên đi tư tưởng của bản thân, quên mất quá khứ đau xót. Cô vì sao phải trốn tránh năm năm, chính là muốn không dẫm lên vết xe đổ, thế nhưng sao bây giờ cô lại dao động, cô muốn bi kịch lần thứ ba tái diễn sao? Cô chịu đựng nổi sao?
Tiểu thiên sứ khó khăn bò tới, trên thân tản ra ánh sáng tinh khiết, : "Thời điểm khó khăn chồng chất nhất cũng đã trải qua rồi, còn có gì có thể đánh bại cô? Đã dũng cảm nhiều lần như vậy, vì cái gì không thể lại dũng cảm một lần?"
Tiểu ác ma nhảy ra, mở cánh, lộ ra liêm đao cùng răng nanh, âm trầm tới gần tiểu thiên sứ đe dọa: "Thế nào là đã qua thời điểm khó khăn nhất? Là thế này phải không? Căn bản không có gì là nhất chỉ có hơn. Người đàn ông này nhất định là kiếp nạn của cô, nếu bi kịch lại một lần nữa tái diễn liệu cô còn có kiên định mà sống tiếp, đến lúc đó mới thật sự biết được cái gì là tuyệt vọng..."
...
Đừng ầm ĩ nữa, cô sắp phát điên rồi.
Hạ Úc Huân ôm đầu, thống khổ lăn lộn trên giường.
Lăn một hồi mệt không ra hơi mới nằm ngửa mắt trừng lớn như cá chết, trong mắt hằn lên cả tia máu.
Sau đó, hai bóng người tí hon trong đầu lại bắt đầu cãi lộn.
Tiểu thiên sứ lo lắng bay xoay xoay vài vòng trên đỉnh đầu cô: "Nhanh đi nhanh đi nha! Anh ta mấy ngày này dường như rất là, nếu có chuyện không hay xảy ra thì biết làm sao bây giờ? Cô thật sự không lo lắng chút nào sao? Cứ coi như cô không lo lắng nhưng hai người hiện giờ chính là hai con châu chấu trên một sợi dây thừng a!"
Tiểu ác ma khinh khỉnh ngồi nghịch ngón chân: "Đừng có viện cớ, hắn thì có liên quan gì tới cô, cô lại cũng không yêu hắn, thôi ngủ đi!"
Nhìn tiểu ác ma nhàn nhã ngồi trên đất chọc ngón chân nói lời châm biếm, tiểu thiên sứ gân xanh trên trán nổi lên, cuối cùng một tay từ từ đưa lại sau , buông thõng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn bình tĩnh, từng bước một đi đến trước mặt tiểu ác ma, "Phanh" một bình rượu nện thẳng vào đầu tiểu ác ma làm nó choáng váng , "Xem ngươi có dám cùng ta khiêu chiến! Lão nương nhịn ngươi rất lâu rồi!"
...
Năm phút sau, Hạ Úc Huân như một con cá chép ươn xoay người, lảo đảo rời giường xuống lầu chạy vào nhà để xe.